“Chủ thượng, đám người này có đáng tin không?”
Đáng tin ư?
Trên con đường nhỏ u tịch trong hoa viên, nhìn lối đi càng lúc càng vắng vẻ, Thẩm Thất đi theo sau lưng Trần Khanh, cẩn trọng hỏi.
“Chắc chắn là không đáng tin rồi.” Trần Khanh bĩu môi: “Nhưng với tình hình lúc này, chúng ta chỉ đành thử hợp tác một phen, bởi cục diện còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng nhiều.”




